Valentine là gì chứ? Cô đơn phòng vắng rồi trông ngóng nick của ai đó sáng lên, rồi buồn lòng ngồi nhìn, chỉ vậy thôi. Làm gì đc đây? Anh à, đôi lúc em thật sự cảm thấy không cam tâm. Em không cam tâm để những gì đáng lẽ thuộc về mình, nhưng giờ đây đã vuột khỏi tay vì những lý do... đúng vậy, những lý do chính đáng mà. Nhưng anh à, em không biết mình sao nữa, cứ nghĩ về anh mãi thôi. Em không biết phải làm sao nữa. Em ước thời gian có thể quay lại, để em có thể thực hiện những gì mình đã bỏ lỡ. Nhưng những điều ước thời gian sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực đâu anh nhỉ?
Có gì đâu một chuyện tình hư ảo
Xa xa, gần gần rồi mãi xa
Có gì đâu một tình yêu vô thực
Yêu yêu, hờn hờn rồi chia xa
Time has likely stopped, seems like everything's gone, to let my heart realize how I need you. My love for you has always been retained. Would you be my Valentine. Sometimes, I wish.
After Valentine's day
\Read User's Comments(0)
Nhật ký đón Tết quê - DAY 2
\Nhật ký ngày tết quê tôi
Day 2:
Chuyện điện nước:
Ở quê người ta tiêu sài nước rất thoải mái, thậm chí có phần hơi hoặc quá phun phí nữa. Nhà tôi lại quen tiết kiệm, nên khi về quê mà sài nước tiết kiệm sẽ bị phán cho một câu: "nước ở đây sài có tốn tiền đâu mà hà tiện thấy ghê vậy!" Ngược lại thì điện đc sử dụng tiết kiệm hơn số đông ngưòi dân thành thị.
Trái ngược với thành thị, chất đốt chính ở vùng quê là củi thay vì dùng gas. Khi đc hỏi nhà tôi sử dụng 1 bình gas trong bao lâu thì người ta đều phải le lưỡi! Ở quê bình quân 3 tháng cũng đủ khiến họ than vãn.
Như một đại gia về làng:
Đi sâu vào trong lối mòn hẽo lánh, Suốt đoạn đường mòn từ lộ nhỏ vào nhà bà khoảng 400 mét, tôi chỉ thấy duy nhất 2 căn nhà. Ko đi xe máy vào đc nến mẹ con tôi lội bộ vào.
Vợ chồng ông bà sống cùng con trai và con dâu trong một căn nhà bé nhỏ. Khoảng hơn 20 năm về trước nhà tôi có nợ bà món nợ ân tình. Năm nào cũng về là hỏi thăm tin tức về bà, nhưng ko đc. Giờ đây tìm về ko ai còn nhận ra nhau. Bà giờ đây bị đủ bệnh và thần trí có vẻ không bình thường. Ngồi nói chuyện hỏi thăm một lúc mẹ tôi cầm 500k lì xì cho bà.
Ra về trong nhẹ nhõm vì phần nào món nợ đã tan biến, mẹ con tôi lại lội bộ ra lộ nhỏ để lấy xe. Đến hộ nhà của người nọ nơi tôi để xe nhờ, móc 20k ra và trả tiền gửi xe. Họ ko lấy, đưa qua đẩy lại tôi bảo : "con gửi ít tiền coi như lì xì lấy hên đầu năm." Tự nghĩ *chu choa nay miệng lưỡi mình có tiến bộ ghê! :)))
Ngủ sớm, dậy sớm:
Ở quê là vậy, 7h-7h30 là tắt đèn đi ngủ. Sánh 5h-5h30 dậy. Ở ĐN, đêm thì lạnh, lạnh đến 8-9h sáng vẫn còn lạnh. Còn trưa trưa xíu thì nóng hừng hực.
Nhật ký đón Tết quê - DAY 1
\Tết của nhà anh cũng chỉ có vậy. Mái tôn vách phủ bạt. Anh làm thợ sửa đồ điện tử, cũng ráng sắm cho sắp nhỏ chiếc máy tính cũ kỹ để học hành. Vợ anh từng bỏ anh, họ có 2 đứa con nhỏ. sau thời gian vài đời chồng của vợ mình, anh và vợ lại về với nhau. Vợ anh giờ có thêm 1 đứa con riêng, nhưng anh vẫn sẵn lòng đem yêu thương, trao hạnh phúc cho đứa bé ko phải con ruột mình. Trước đây tôi rất ít tiếp xúc với anh, nhưng sau buổi tối hôm nay, tôi thấy thương và khâm phục anh vô cùng. Anh là một người đàn ông tốt. Mong anh đc tròn vẹn hạnh phúc. Những gì anh đem lại cho những đứa trẻ và vợ mình sẽ đc đền đáp xứng đáng.
Giao thừa đơn độc
\Một năm nữa lại sắp trôi qua. Những buồn vui của năm nay rồi sẽ ở lại, phía trước tôi chờ đón những điều mới mẽ sẽ đến với mình. Một công việc ổn định. Có thêm nhiều mối quan hệ hơn. Hoặc cũng có thể là có một người thương?
Vẫn âm thầm trong đêm, đôi lúc nhớ một ai đó. Vẫn cảm giác ngại ngùng khi nhìn ánh mắt ai kia. Vẫn là mong mong chờ chờ khi người vắng xa. Tôi phủ nhận mọi cảm giác, nhưng đôi lúc một mình trong đêm dài, bất giác tôi nhận ra tôi mong nhớ ai đó... rất nhiều.
Vẫn là những điệu nhạc buồn ấy chứ không là một khúc nhạc xuân nào, nhưng đêm nay tôi sẽ chìm trong trong giấc say sau một ngay bôn ba nhọc nhằn.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)








