Chẳng phải do còn yêu nên tôi khước từ câu nói "em gái" đó. Chỉ là thấy không cần thiết phải như thế thôi. Chuyện đã qua hơn một năm rồi, tôi cũng đã quyết định từ bỏ, vì tôi cũng nghĩ mình và anh chẳng thể nào đến với nhau huống chi việc quay lại. Cái thứ gọi là "tình yêu" đó giờ đã nhạt nhòa, nhưng có lẽ cánh cửa trái tim tôi cũng khép lại từ đó.Giờ tôi chẳng màng chuyện yêu đương nữa, vì với tôi bây giờ, sự nghiệp và gia đình là quan trọng nhất. Anh đi con đường riêng của mình, tôi cũng thế.
Tim đã khép...
\hồi ký tả bí lù
\Ngày xưa cứ mong tới hè để được gặp nhau. Hè đến là tôi lại mong về quê để được chơi với nó, nó cũng mong hè đến nhanh để được lên đây chơi với bọn tôi. Mà hình như toàn là nó lên nhà tôi chứ hè tôi có được về quê đâu. Sống xa nhau thế đấy, nhưng tình cảm lại như là những người bạn, người anh em rất thân.
Thời gian cứ trôi qua vung vút, thoáng một cái đã hơn 10 năm chúng tôi quen biết nhau. Giờ thì mỗi đứa một nơi. Giờ nó lưu lạc phương trời nào tôi cũng chẳng biết. Ngày xưa thân bao nhiêu, giờ thì cách xa bấy nhiêu. Tan vỡ một tình bạn.
---------------------------
Xóm nhà tôi năm ấy, chẳng hiểu quái thế nào mà toàn những đứa nghỉ học, bỏ học. Thế là bọn tôi nhập lại thành một nhóm "thất trường lớp". Gồm một đứa bóng (nói vậy chứ hắn thẳng chứ không vẹo, ai biểu tâm hồn yếu đuối quá chi! :)), một đứa mặt lạnh (thật ra mặt láo), một đứa ròm, một đứa béo, một đứa ngố, một đứa con nít, và một đứa hiền khô (là tôi đấy). Mà cũng chẳng hiểu sao hồi đó tôi lại toàn chơi với con trai. Mà giờ cũng vậy mà, số bạn là con trai của tôi đông hơn số con gái rất nhiều, tôi lại còn hay chơi thân và hay gặp mặt hơn mấy đứa bạn con gái nữa. Điều này có gì sai sai không nhỉ?
-------------------------
Tháng 10 năm 2014, nhà tôi chuyển đi. Nhà nó lúc đó đã chuyển lên SG được 1 năm. Giờ chúng tôi không còn liên lạc. Bạn bè trong xóm giờ cũng không còn gặp nữa, cũng thi thoảng gặp ngoài đường, "Ê", rồi cười một cái lại "đi qua đời nhau" như chưa từng thân thiết. Lại chẳng hiểu sao tôi và nó, cái đứa có tâm hồn yếu đuối lại kết nối liên lạc lại được với nhau, rồi lại thân với nhau, giống giống hồi xa xưa ấy. Đầu tháng 9 vừa rồi nó về lại nơi này, tôi và nó gặp nhau, với một cảm giác lạ mà quen, nó khác xưa rồi. Giờ đây là một anh chàng cao to, đẹp trai (à cái này thêm vô chứ phải xem lại đã), chững chạc hơn ngày xưa rất nhiều. Nó nói từng nói thích tôi qua tin nhắn trước đó, nhưng "dẹp" đi nhé, tớ không thích, chúng ta chỉ có thể là bạn. Hơi phũ nhưng vậy đỡ đau đớn bạn à.
The dreams
\- "ĐM, chú có biết mình đang được nói chuyện với người nổi tiếng trong tương lai không?"
- "Đệt, chú có biết là mình đang được nói chuyện với chủ phòng thu lớn nhất thành phố không?"
Cuộc nói chuyện dễ thương và đầy những khát vọng. Ai cũng có quyền mơ ước mà phải không? Xác định được mục tiêu trong đời không phải dễ, thê nên T mừng cho mấy người. Còn riêng T chỉ là người đứng phía sau những ước mơ đó. Đôi lúc T mơ hồ, hoang mang, T chẳng xác định được mục tiêu của mình. Giờ T chỉ biết kiếm tiền trước thôi, T choáng ngợp, áp lực với những lời nói xung quanh, đôi lúc ngồi khóc trong đêm. Mà thôi, "Đệt, chừng nào nổi tiếng nhớ trả nợ cho chụy!"
Người may mắn
\Cậu có người mẹ thật tuyệt, có cô em gái bé nhỏ thật đáng yêu. Năm 20 tuổi cậu có công việc kinh doanh riêng của mình - cửa hàng coffee and cake. Năm 21 tuổi cậu kết hôn với cô bạn gái đã bên cạnh mình mấy năm - cô ấy xinh xắn và tinh tế. Cậu chơi được ghita, biết chụp ảnh, làm bánh.... Nói chung khi tôi nhìn vào cuộc đời cậu, tôi tự hỏi sao dường như những điều tốt đẹp nhất đều đến với cậu một cách thật dễ dàng. Vợ cậu vừa hạ sinh một nhóc cực đáng yêu! Chúc mừng cậu! Tôi thấy ghanh tị thật. Tôi chưa có gì cậu ạ. :)









